HCM Giáo viên và những ký ức tuyệt vời gắn liền học sinh 2014

Thảo luận trong 'Quảng cáo tổng hợp' bắt đầu bởi anhnhat313, 25/3/15.

  1. anhnhat313

    anhnhat313 New Member

    Khi thầy viết bảng văn phòng chất lượng , bụi phấn bay bay giờ đã không còn vì không phải viết bằng phấn như trước kia nữa. Giờ đây, với kỹ thuật cao, người ta đã sáng chế các loại bút lông để phục vụ cho việc giảng dạy của thầy cô giáo. Đây là điều đáng mừng hay đáng buồn vì chúng ta không thể thấy được hình ảnh người thầy mái tóc bạc phơ vì bụi phấn nữa.

    Hàng ngày, các em đều thấy thầy cặm cụi đạp xe tới lớp, nhưng không quên ghé vào các cửa hàng văn phòng phẩm ở quận 5 để sắm sửa các trang thiết bị phục vụ cho việc truyền đạt kiến thức tốt nhất cho các học sinh thân yêu. Vì vậy, các em luôn làm những bài văn thật hay về thầy giáo để đền đáp lại công ơn của thầy cô.

    Thầy Pham Vũ tâm sự trên trang cá nhân: "Chúng ta không thể chia lại những quân bài đã chia, và cũng thế, thầy không dám mong một sự thay đổi cho những điều không hay của chuyện dạy - học bây giờ. Nhưng thầy sẵn lòng gạt đi tất cả những điều đó, để dành hết niềm vui vào bài văn của em".

    "Với thầy, em ấy còn trẻ tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn và sâu sắc. Một con người đẹp về trí tuệ, giàu có về tình cảm. Thật hạnh phúc khi chúng ta có những người trẻ như vậy", thầy Vũ nói thêm.

    Bài văn khiến nhiều người đọc không khỏi xúc động và dành tặng lời khen ngợi. Quang Liêm bình luận: "Thật hay và xúc động. Tình cảm mà cô học trò dành cho người thầy thật đáng trân trọng biết bao...".

    Giờ đây sau nhiều năm giảng dạy dưới mái trường thân quen, các em không còn nghe thầy hỏi: mua văn phòng phẩm giá rẻ ở đâu nữa, nhưng thầy vấn nhớ rõ những cửa hàng buôn bán văn phòng phẩm, như là người bạn đồng hành với thầy trên con đường truyền tải kiến thức cho các em.

    Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc ai cũng trải qua cái thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được. Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa hay cuốn sổ và cái bút, nhà có điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì đã biết đường đi mua quà cho thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì không dám đến. Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11" rồi chạy cái vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) cho em xin phép". Đến hôm sau vẫn còn không dám gặp thầy cô.
     

Chia sẻ trang này

Đang tải...