Toàn Quốc Open sever Hắc hổ |Cùng khơi dậy ký ức một thời võ lâm

Thảo luận trong 'Quảng cáo tổng hợp' bắt đầu bởi CongDongGameViet, 17/1/15.

  1. CongDongGameViet

    CongDongGameViet New Member

    Open sever Hắc hổ |Cùng khơi dậy ký ức một thời võ lâm | vo lam lau |

    [​IMG]

    Ba lăng huyện vốn là một trấn nhỏ nằm ven bờ Động Đình hồ. Tích xưa kể rằng, ngày ấy Ba Lăng huyện còn hoang sơ lắm. Dân chúng ở đây chủ yếu là sống nhờ vào nghề đánh bắt thuỷ sản. Cuộc sống sinh nhai vốn dĩ đã khó khăn, lại thêm nạn trộm cướp liên miên khiến dân chúng luôn sống trong cảnh lo sợ. Tống triều thì ngày càng hủ bại, quan quân chỉ lo vơ vét của cải, giặc giã nổi lên như ong bởi thế mà dân tình loạn lạc, lầm than không sao kể xiết...

    Tương truyền trong thời loạn lạc đó có một vo lam lau vị tướng quân bất mãn với triều đình đã rút quân ra đóng tại Thanh Loa đảo chống đối lại triều đình. Nhưng ngay khi thế lực của họ đang dần lớn mạnh thì triều đình đã cử Đại tướng Nhạc Phi đi dẹp loạn. Kết quả là toàn bộ quân đội trên Thanh Loa đảo bị quét sạch. May thay, người con gái duy nhất của vị tướng quân đó do được nuôi dưỡng ở một nơi xa mà thoát chết. Sau khi biết tin cha mình bị giết nàng đã trở về tập họp những người sống sót quyết chí gầy dựng lại sự nghiệp của cha mình và rồi... Thiên Vương bang ra đời kể từ khi đó. Bang chủ chính là cô con gái của vị tướng quân yểu mệnh - Dương Anh.
    [​IMG]

    Thiên Vương bang quy củ nghiêm ngặt, lấy việc hành hiệp trượng nghĩa làm đầu. Nhờ đó mà dân quanh vùng Động Đình hồ được an cư lập nghiệp. Dưới sự lãnh đạo tài tình của Bang chủ Dương Anh, Thiên Vương bang nổi lên sánh ngang cùng với Cái bang thường được võ lâm ca ngợi gọi là Nhị Bang.Thiên Vương đệ tử dũng mãnh vô song, võ công và tài trí đều xuất chúng. Võ vo lam private công của Thiên Vương bang lấy sức mạnh làm căn bản và chia ra làm ba đường chính là Chuỳ pháp, thương pháp và đao pháp. Mỗi một loại võ công tựu chung đều rất lợi hại, nhân sĩ trong Võ lâm không ai không nể sợ...

    Dưới sự bảo hộ của Thiên Vương bang, kể từ đó Ba Lăng huyện trở lên trù phú, nghành nghề đánh cá phát triển rộng rãi. Đệ tử Thiên Vương bang rất được coi trọng. Các trai làng đến tuổi trưởng thành thường mong muốn được gia nhập vào trong Bang. Nhưng bang quy Thiên Vương bang cực kỳ nghiêm ngặt, hễ muốn gia nhập bang thì phải trải qua rất nhiều thử thách khó khăn. Vì vậy đệ tử Thiên Vương bang không nhiều ...



    ***********

    Một ngày đầu thu, khi bầu trời còn chưa hửng sáng. Nhà Cổ lão thái đã nhộn nhịp ánh đèn. Chả là theo dự đoán của Cổ lão thái thì tiết trời hôm nay rất tốt cho việc đánh bắt. Lão cùng đứa con trai độc nhất là Hiệp Khách Hành chuẩn bị lưới, đọi... từ rất sớm đặng mong kiếm chác một mẻ để lấy tiền đút lót cho mấy tên đệ tử Thiên Vương hòng giúp hắn sớm được gia nhập Thiên Vương bang. Từ trong nhà tiếng Cổ lão thái vọng ra :
    - Xú tử ! Lần này ngươi phải kiếm thật nhiều cá vào đấy ! chứ không đừng vác mặt về đây !
    Tiếng Hiệp Khách Hành phản đối vang lên :

    [​IMG]
    - Gia gia ! con đã bảo là đừng gọi con là xú tử mà ! Nhỡ Doanh Doanh mà nghe thấy thì con xấu hổ chết mất ...
    Hiệp Khách Hành chưa kịp dứt lời thì bên ngoài đã vọng vào một âm thanh dịu dàng, trìu mến :
    - Hành ca ca ! muội chuẩn bị cơm nước cho ca ca rồi đây !
    Cổ lão thái và Hiệp Khách Hành cùng nhìn ra phía ngoài cửa. Một cô gái nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, làn da trắng muốt. Nàng có đôi mắt hơi nhỏ một chút. Cái miệng của nàng khẽ vêu lên, điểm tô trên đó là nốt ruồi rất duyên. Nàng chính là Tiêu Doanh Doanh mà Cha con Cổ lão thái vừa nhắc đến. Hiệp Khách Hành nhỏ nhẹ :
    - Huynh khiến muội phải vất vả ! huynh thật áy náy ...
    Hiệp Khách Hành chưa dứt lời thì đã chạm phải ánh volamtruyenky mắt dàn dụa tình cảm của Doanh Doanh khiến con tim chàng như se lại. Cổ lão thái đằng hắng lên một tiếng :
    - Hừm ...
    Hiệp Khách Hành khẽ giật mình, vội vàng nhận lấy giỏ thức ăn rồi đi thẳng ra ngoài thuyền. Nhìn theo dáng đi chênh chếch giống như bóng hoàng hôn của buổi chiều tà soi lên mấy gốc đa ngoài đình của Hiệp Khách Hành, Cổ Lão thái dặn dò :
    - Xú tử ! Nhớ đi mau về sớm không thì trễ mất chuyện đó ...
    Tiêu Doanh Doanh cũng với theo :
    - Ca ca đừng để muội phải đợi lâu nhé ...
    Doanh Doanh chỉ nói được đến đó thì đã thấy bóng của Hiệp Khách Hành nhoà đi... liệu có phải do sương sớm hay là do trời vẫn còn tối ? điều này chỉ có nàng hiểu mà thôi ...
     

Chia sẻ trang này

Đang tải...